Welcome

còn nơi nào biết những chuyện tình tựa như chuyện những đoá hoa quỳnh một đời thương nhớ

“...còn nơi nào biết những chuyện tình tựa như chuyện những đoá hoa quỳnh một đời thương nhớ
Người đi tìm kiếm giữa mịt mùng. Người đi tìm mãi suốt con đường tấm lòng kia...”
Thế đó,
Có những ngày lụi cụi việc nhà, tranh thủ mót cái tủ lạnh còn gì thì tái chế cũng gọi là 1 bữa cho xong
Ngoài trời mù tối, vừa lủi thủi ăn vừa nghe nhạc vừa nghe mưa...
mà lạ ghê, có những giai điệu bài ca như chạm vào 1 nỗi xúc cảm mà không thể hiểu cũng chẳng thể diễn giải bằng lời. Chỉ biết là nó không đau- nhưng có thể là đau đáu! Nó không nhứt nhối nhưng mà sao cứ âm ỉ thinh thoảng lại cuộn gào có khi như muốn dìm mình trong cảm giác đuối và chìm dần!
Người ta cứ nói cái gì không thể quên thì hãy cố nhớ! Nhưng thật chẳng biết làm sao với những cái mù mờ! Năm dài tháng rộng cũng nhăn nhàu kí ức, cũng mờ cũng nhạt nhưng cũng chẳng thể xoá đi...
Đôi khi nó cũng giống bóng ma, trong những chiều mưa buồn lại lấp lửng hiện về
Để giày xéo tâm can...
P/s: món này bao ẹ :-(((
2021-07-31
0 Bình luận:

Bình luận

Tên *
Bình luận *

Bình luận mới